Củ khoai nướng cả chiều thành tro

Khỏe Đẹp Plus – Một chiều đông căng thẳng. Con tất bật với đống bài bài vở. Một cốc cà phê và muôn vàn lo lắng. Con phải gác lại tất cả bài vở đã viết vội. Con nhớ đến lời cha dặn ngày nào, con cần tỉnh táo hơn, cẩn thận hơn trước khi quyết định bất cứ điều gì.

Những ký ức về cha lại ùa về. Con lại tìm nghe “Đôi chân trần” (nhạc sĩ Y Phon Ksor) – một bài hát ám ảnh về cha mà con yêu thích nhất. Cha của con – cả cuộc đời chưa bao giờ nghĩ đến bản thân. Tất cả những khắc nghiệt, cha đều ôm lấy. Cha âm thầm, lặng lẽ hy sinh để giành những gì tốt đẹp cho các con. Tình cảm ấy chẳng bao giờ cha nói thành lời. Đến khi chúng con khôn lớn, khi cha đã đi xa, chúng con mới thấu hiểu.

Con chào đời cũng trong mùa đông giá rét ấy. Đó là một mùa đông ám ảnh của tuổi thơ. Mẹ bảo, năm ấy, cái lạnh hanh khô cả sự sống. Lúa không thể trổ đòng. Nhiều gia đình rơi vào cảnh “treo nồi”. Khi mẹ sinh con, cha vẫn phải vượt biên sang Trung Quốc để buôn bán kiếm tiền. Rồi, 3 anh em con lớn lên qua từng vác gỗ, gánh bông chít và những sản vật rừng mà cha đem ra chợ bán. Bữa cơm có nứt, có khê, hột cơm có trộn ngô, lẫn sẵn, cha vẫn nuôi chúng con ăn học đầy đủ. Cha vẫn bảo rằng, cha chỉ nuôi các con khôn lớn, các con phải tự lo cho tương lai. Đúng như số phận định sẵn. Khi hoàn thành sứ mệnh, cha đã thoát khỏi những ngày cơ cực ở thế giới này.

Rồi, anh em chúng con bước vào đời. Anh em con rời xa quê nghèo lên thành phố kiếm sống. Mỗi đứa bươn chải ở một góc trời, mỗi người một nghề nghiệp. Các con đã phải tự lo từng bữa cơm chiều, từng manh áo lạnh mùa đông và từng viên thuốc mỗi khi ốm đau. Đã nhiều lần, mồ hôi và nước mắt con rơi trên những mảnh đất lạ. Lúc đó, con mới thấm hết khó khăn tủi cực của cha mẹ. Cha bảo chỉ lo nhất thằng út. Nó ra đời sớm quá. Cám dỗ cuộc đời đâu tha tuổi tác. Đúng như những lo lắng của cha. Nó đã phải trả giá quá đắt để có được sự trưởng thành. Và, con vẫn còn rất dại giữa cuộc đời tinh khôn. Cuộc sống thật không đơn giản như những gì chúng con vẫn tưởng.

Công việc của chúng con tất bật cùng năm tháng. Đặc thù nghề nghiệp cũng làm mẹ phải lo lắng rất nhiều. Lần nào về thăm nhà cũng vội vã. Tâm sự chưa hết lời, các con lại phải lên đường. Con đã tự biện minh rằng, do cuộc sống mưu sinh, con đã quên bẵng đi những lời hỏi thăm, lời động viên gia đình. Nhưng đúng hơn, các con đã quá vô tâm trước những hạnh phúc bình dị ấy của cha mẹ.

Đã hai mùa đông đi qua. Lời hứa trước khi con vuốt mắt cho cha yên nghỉ, đến nay vẫn chưa thực hiện được. Con thật nhỏ bé trước cuộc đời rộng lớn. Thật ngốc nghếch khi con vẫn tự nhủ rằng, cuộc đời khắc nghiệt sẽ giúp cho chúng con trưởng thành hơn. Điều có lỗi nhất là các con vẫn chưa thật sự sống thật tốt để bố yên nghỉ và mẹ khỏi bận lòng.

Một mùa đông mới lại về. Con thèm được lang thang dọc bờ sông, cuối bãi trong một chiều đông buốt giá. Con thèm một củ khoai nướng, một bát cháo ngô và một nồi cơm độn sắn. Và, con thèm cả những đòn roi vọt của cha khi chốn nhà đi chơi cùng lũ bạn. Nhưng, những thứ đó là món quà xa sỉ của tuổi thơ mà lúc lớn lên, khi có tiền con cũng chẳng bao giờ mua được.

Con đi giữa dòng xe cộ đông đúc. Dòng người vội vã băng qua giá rét để trở về tổ ấm của mình. Chỉ có con chậm rãi giữa phố lạnh. Cái lạnh của sự lạc lõng thật ghê ghớm. Con lang thang giữa phố chợ để tìm chút hơi ấm của quê nghèo. Con chôn chân cạnh một gánh hàng rong. Củ khoai đã trở thành ám ảnh của tuổi thơ nghèo, sao giờ lại ngon đến thế!. Một củ khoai cũng đủ nướng cả chiều thành tro.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *