Khỏe Đẹp Plus – Mấy ngày nay dõi theo tin tức các anh phi công chưa về. Con về gia đình họ, họ cũng là bố, cũng có những người con. Con họ cũng mong ngóng bố về như ngày bé con đợi bố. Còn 9 người chưa về, có người đã về nhưng họ chẳng còn có thể dang vòng tay to lớn của người cha ôm các con vào lòng.
Hôm nay ngày của cha, mở đống ảnh gia đình ra xem lại mới thấy hình chung 2 bố con ít quá. 12 năm học rồi con xa nhà, bước ra đời với bao hoài bão, dự định cho bản thân. Cứ thế, con đi biền biệt chẳng hay về.
Ngoảnh nhìn lại, thấy thời gian bên bố ít ỏi quá. Từ ngày bé đến giờ, đây là lần chụp chung duy nhất riêng 2 bố con. Hôm đó, cầm chai nước, con giả vờ rửa mặt nhưng thực ra là để giấu những giọt nước mắt khi cầm phiếu kết quả. Chẳng muốn để bố biết vì trong mắt bố con luôn là thằng cứng rắn, lì lợm nhất nhà. Nhưng bố biết cả. Vì con có bao giờ giấu được cảm xúc đâu. Lúc đó, bố vẫn kiên cường, cứng rắn, động viên ngược cả gia đình.

Về đến phòng trọ, trời cũng đã sang chiều, đưa bố ra quán cơm, rồi bố vào toilet nói rửa mặt. Lúc bước ra, dù cố để nước lấm tấm trên mặt nhưng con biết bố khóc. Bố khóc chẳng phải sợ bạo bệnh, mà khóc vì thương con, vì thấy chưa lo cho con được đến nơi đến chốn. Bữa đó, con chẳng thể nuốt nổi cơm. Lấy lý do lúc đợi bố con ăn rồi nên ngang bụng, nhưng thực sự cổ họng nghẹn đắng, chỉ ước hồn nhiên ngây ngô như ngày bé tin rằng trên đời có phép màu, có bà tiên ông bụt…
Ngày con xa nhà, bố hay gọi hỏi: Công việc bận không con? Con bận ạ. Ừ, Bận rộn là tốt con ạ.
4 năm rồi ko còn những cuộc gọi như thế và vòng tay dang rộng ôm con mỗi lần về nhà.
Nhìn họ con nhớ bố, nhớ cái ngày mà bố chưa xa con.
Hôm nay ngày của cha…
“Bố à, con vẫn bận” !
Cuộc sống vô thường, phận người mong manh. Có những khoảnh khắc chúng ta ko bao giờ nghĩ nó sẽ là lần cuối cùng. Thế nên, hãy yêu thương những người quanh ta khi mắt còn nhìn thấy và tim còn đập.
Đức Thuận
















